Hiển thị các bài đăng có nhãn Campuchia. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Campuchia. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 29 tháng 6, 2011

072- ĐÔNG NAM Á : NÉT TƯƠNG ĐỒNG NÀO QUA HÀNG RONG TRÊN PHỐ ?

-------


       @Lời rao ở xứ Việt 
       Hàn Mặc Tử đã từng lên tiếng rao bán vầng Trăng : Ai mua Trăng tôi bán Trăng cho...Cũng là lời rao một thời, bằng chữ chớ không bằng âm thanh. 
       Ngày nay tiếng rao của những người bán hàng rong vẫn còn, nhất là trong các ngõ hẻm thị thành. Ngoài phố vì ồn ào nên dường như ít nghe, chỉ thấy. Những người bán dạo vẫn hay đi trên một lộ trình nhất định, vào thời điểm quen thuộc.
       Nếu hoạt động trong khoảng không gian rộng rãi, người bán hàng thường phải di chuyển bằng xe đạp hay xe gắn máy. Và ngày nay tiếng rao đã cải tiến  hơn vì từ băng cassette phát ra.

         @Việt Nam : Hàng rong nơi thành phố nhỏ
       Mỗi thúng đựng vài nải chuối, người phụ nữ đứng chờ người mua. Có khi chuối được mang từ nhà tới. Hay mua sang tay từ bạn hàng chở về. Đồng tiền lời sẽ không được bao nhiêu trong thời buổi gạo châu củi quế này, phải không bạn ?


Tại sao lại đứng ? Vì dễ gánh chạy khi bị don dẹp lòng lề đường.


Gánh hàng rong nhìn gần


Mùa nào thức ấy : Xoài, mận . Gióng kim loại thay cho sợi mây


Không chỉ phụ nữ mới có thể gánh gồng !


Thúng bắp vun cao, ủ nóng chờ người mua. Chở bằng xe đạp có thể đi xa hay dễ chạy khi bị...đuổi (!)
Nhãn từ miền Bắc phân phối tận trong Nam. Cơ động qua nhiều phố và chở được nhiều hàng




       @Hàng rong ở thành phố Hồ Chí Minh
       Cũng vẫn đôi gióng gánh trên vai. Cũng những thứ đáp ứng nhu cầu người mua để giải khát, ăn chơi : trái dừa, trái xoài, li nước mía,... hay những thứ hấp dẫn trẻ em : đồ chơi nhiều loại, nhiều màu sắc,...


Hai gánh hàng rong trên lề đường Đồng Khởi.
Đồ chơi có thể làm quà cho trẻ em, góc đường Đồng Khởi- Lê Lợi.

Lại nước dừa giải khát và  thùng đồ chơi cho trẻ em
Xe nước mía 




       @ Ở Campuchia
       Muôn hình vạn trạng của hàng rong. Có thể từ đặc sản xứ sở Chùa Tháp là cây thốt nốt : nước được nấu làm thành loại đường thơm khác xa đường mía ; trái đem bán cho du khách nào chưa một lần nếm qua, cứ thử cho bít. Có thể là đồ thủ công gia dụng hay thức ăn sáng cho trẻ em,...
       


Trái thốt nốt 

Đồ thủ công do tận dụng thời gian nông nhàn 


Bé tranh thủ ăn sáng trước khi vào học 




Nước giải khát với nhãn hiệu của các đại gia 


       @Ở Malaysia
       Xe gắn máy ít thấy hơn xe ô tô. Bắt gặp chiếc xe chở các loại bánh như thế này trên đường từ cao nguyên Genting (cao 2000m) là hàng hiếm ở Malaysia chăng ?
       Bóng dáng cảnh sát rất hiếm gặp trên đường phố hay xa lộ. Xe gắn máy vẫn len lỏi giữa dòng xe hơi. Mọi sinh hoạt đời thường vẫn diễn ra tấp nập, nhộn nhịp.
Thức ăn nhanh (trên đường từ cao nguyên Genting về Kuala Lumpur) 
Xe bán sầu riêng trong một con phố ở Kuala Lumpur 
Xe hàng rong bán thức ăn di chuyển nhanh 
Thức ăn đường phố 




       @Ở Thái Lan
       Hầu như phố nào cũng có người bán hàng lưu động, bằng gánh, bằng xe đẩy hay bằng xe 3 bánh kiểu mô tô thuyền. Rất sinh động, rất bình dân, có lẽ giúp đỡ thiết thực cho đời sống người dân Thái, kể cả 2 bên mua và bán. Một nét đặc biệt trong mắt du khách.
       Dường như không có chuyện dọn dẹp lòng lề đường ở Pattaya. Xe bán hàng rong cứ ung dung bán hàng. Người gánh gồng đi trên các con phố ở Pattaya thoải mái. Rất ít thấy bóng dáng cảnh sát Thái hay các trật tự viên hùng hùng hổ hổ như ở xứ ta. Có thể nét đặc trưng là ổn định cho người dân kiếm sống. Họ giàu hơn ta, nhưng thực tế hơn ? Phải chăng nhà mình nghèo mà làm sang : dọn dẹp lòng lề đường cho thấy rằng rất trật tự, ngăn nắp. Hay cho rằng ta ít có, không có người mua gánh bán bưng...?
Bánh nướng trên đường phố Pattaya về đêm.
Pattaya : đón khách du lịch bằng nhiều chiêu thức 
Không chỉ phụ nữ mới có thể gánh gồng ! Phukhet
Gon nhẹ là bữa ăn sáng bằng món SOM TAM (đu đủ xanh, cà chua, xoài, đậu đũa, tỏi, ớt, bắp cải, xà lách..) # gỏi trộn, chăng ?
Cơm trộn thịt nướng (vị chua chua) . 20 baht (# 14k VND )/xâu 2 vắt. (Pattaya) 
Thưởng thức nhạc trong lúc bán hàng. Ở Pattaya
Xe gắn máy móc thêm thùng lôi kiểu mô tô thuyền : hình thành phương tiện làm ăn trên đường phố, ở Pattaya
Đủ thứ món bình dân hấp dẫn người qua lại trên lề đường thủ đô Bangkok
       @Ở Indonesia
        Nơi xứ sở đông dân Hồi giáo nhất thế giới, buôn bán hàng rong cũng phong phú không kém mấy nước cùng khu vực.
Kiếm sống chẳng ngại vai phồng-Đàn ông cũng bít gánh gồng như ai : bán bánh gạo nướng ở Jakarta
Xe bán thức ăn ở Bali, nơi nổi tiếng vì  du lịch biển và vì bị đánh bom 
       @ Nét tương đồng ở một số quốc gia Đông Nam Á
       Qua chỉ một chủ đề hàng rong, có liên quan đến đường phố. Mà cũng chưa hẵn là thức ăn đường phố. Các bạn MF có thấy nét nào tương đồng giữa các xứ trong vùng không ?
       Đương nhiên, còn nhiều nhiều xứ khác và nhiều nhiều thứ khác nữa. Chớ chỉ bấy nhiêu sẽ không đủ để nói hết vấn đề : thức ăn, món uống, tục ăn trầu, trang phục, nhà ở,...
      Xin bạn cho biết ý kiến về nét tương đồng giữa người dân ở các nước Đông Nam Á, theo ý riêng bạn. Có thể còn nằm ngoài phạm vi bài viết về hàng rong này chăng !

-------
Nguồn :

-------

Thứ Tư, 6 tháng 10, 2010

016-ĐƯỢC VÀ MẤT

          @ Đi xa về nhà nói...tướng
          Những ai đi xa thường hay về nhà nói dóc ? Có lẽ đó là nói chuyện đường xa xứ lạ mà không có gì làm dẫn chứng, hoặc nói quá đà cho đã miệng, để lòe người chăng ?
          Nhân lúc bạn Boupha Như Hoa gởi hình sang, ba Cà phê lại có dịp nói ...tướng một tí quanh việc bắt, bán dế ở Campuchia...

Bẫy dùng để bắt dế đặt ven đường đi đến  Siem Reap

Bạn có thấy mấy cái bẫy dế trước sân ngôi nhà sàn Campuchia không ?

         @ Bắt- dế -đồng- xanh !       ( tiểu tựa ăn theo)
         Do vùng này nông dân làm ruộng chỉ một mùa, hầu như không dùng hóa chất nên côn trùng sinh sôi nảy nở nhiều. Muốn bắt dế, người dân bẫy chúng bằng những tấm ni lông  làm thành một máng chứa nước phía dưới, trên là tấm chắn. Tối đến, bẫy được đèn nê ông thắp sáng. Dế thấy ánh sáng bay tới, đụng vào tấm chắn ni lông và rớt xuống máng nước. Dân chỉ việc vớt chúng ra, sáng mang ra chợ, hay thương lái vào thu mua, có thể xuất khẩu sang Thái Lan nữa...    
Người dân đăt bẫy dế khắp nơi. Hậu cảnh có cả Dừa và Thốt nốt.
Thèm chi ánh sáng mà phải bỏ mạng vậy mấy chàng -hay nàng- Dế kia ui.
         
         @ Dế vào nhà hàng
Một nhà hàng ở Kongpong Thom. Nơi có bày bán đặc sản côn trùng.
Khay bên trái bày đầy Dế đã chế biến trong nhà hàng nói trên


Hai khay đầy ắp nào Dế là Dế, bóng mượt. Giá cho khách du lịch : 1 USD/10 con
Mời bạn thử nhấm nháp cho biết hương vị Dế CPC : 2.000 VNĐ/con.

         Nếu ai đã ăn tép rang dừa ở Nam Bộ, thì dế CPC được chế biến vị cũng giống như thế. Có cái giòn của chân dế -như vỏ tép, cái mằn mặn từ thịt dế, vị beo béo không rõ của dừa hay của thốt nốt ...khó mà tả hết được. Mỗi người có vị giác riêng, bạn có dịp hãy trải nghiệm xem sao ! Triệu nghe không bằng một lần nếm...mừ. Hihi, bạn thử tính qua các giai đoạn : nghe- thấy- sờ- nếm đi nhé !       
          Ngoài con dế, bên CPC còn thấy bán một số côn trùng khác như : bò cạp, điên điển, cà cuống,... Thu nhập từ sự hiếu kì của khách du lịch quả là không nhỏ !
Cà cuống (trong khay chung với dế ) phía bên phải. Ở VN hiện nay hình như khó tìm thấy.

         @ Được và mất
         Nếu làm ruộng hai, ba vụ, đồng ruộng phải được dẫn nước vào nhằm tăng diện tích, tăng hệ số sử dụng đất. Thêm phân bón, thuốc trừ sâu để đạt năng suất cao. Ta tự hào vì sản lượng lúa nhiều, vượt trội, dư thừa gạo để xuất khẩu. Tuy nhiên môi trường sống đang dần thay đổi. 
        Thế là khó tìm gặp con cà cuống cay cay thơm thơm ; bầy ròng ròng nhởn nhơ tung tăng bên cá lóc mẹ. Thêm nữa, mấy cậu bé như Cà phê Sữa làm gì bít đến cái thú lội ruộng vớt cá lia thia đồng mang về nuôi chờ ngày xáp lá cà với lia thia Xiêm ; hay đắp hầm chờ cá lóc, cá rô nhảy vào rồi sáng ra chỉ việc bắt mang về nhà nấu nồi canh chua với bông so đũa...Hay đơn giản là nghe dế rào rạo trong đám cỏ bên hông nhà, dù là giữa ban ngày như ở nước bạn.
          Cuộc đời lun là thế. Được và Mất song hành...Nhưng dù mún hay không, chúng ta dường như đang được nhiều thứ thiên về vật chất, và mất dần đi cái gì ngược lại. 
           Bạn có nghĩ như thế không ?

                 

Thứ Hai, 23 tháng 8, 2010

003-VÀI CHUYỆN NHỎ QUANH CHIẾC PHÀ LỚN

         @ Một thời đã xa...
         Ngày xửa ngày xưa, thời gạo ăn đong theo kí, bạn tôi kể có lần dẫn bạn của bạn tôi về vùng có hai cù lao lớn: Bảo và Minh. Là sinh viên, có phần... tiết kiệm tiền hớt tóc, nên để tóc dài phủ ót, phủ tai. Vài tháng mới về quê một lần, đâu biết rằng xứ Dừa lúc ấy trong một số cơ quan có treo gần cổng những câu đại loại như: Nơi đây không tiếp thanh niên tóc dài, ăn mặc lố lăng... Và cũng lúc ấy còn nghe đồn rằng dọc đường người ta hay đón những nam thanh niên để tóc dài -để cắt tóc, hay những người mặc quần tây ống túm- để rạch ống...Hai người bạn vừa qua bên này phà Rạch Miễu, đã phải tìm cách trốn chạy, vì thấy có những nam thanh niên tóc dài bị chận lại...

         
       Lạc nhau, bạn tôi đón xe về quê vùng biển thuộc cù lao Bảo. Còn anh bạn không rành đường, đi tuốt qua cù lao Minh, đến tối mịt mới tìm về được nhà bạn mình. Cũng nghe nói ở thời điểm ấy, nhạc sĩ NVT, người viết một ca khúc về xứ Dừa, cũng bị ...hỏi thăm sức khỏe vì mái tóc dài nghệ sĩ, không rõ có thật không?
Trên phà là những phút thư giản



Tranh thủ nghỉ ngơi lấy sức . (Phà thời nay)

     Qua thời kì Đổi mới, chuyện tóc tai, áo quần...chỉ còn là nhỏ như con thỏ. Chú ý tới bữa ăn của bà con được bi nhiêu thịt, cá, rau, đậu,...đủ dinh dưỡng chưa ; bà con đầu tư bi nhiêu cây vàng để mở ra bi nhiêu xí nghiệp sản xuất hàng hóa thay thế hàng nhập lậu... mới là chuyện chính. Chớ trong xu thế toàn cầu hóa, các bạn Thái, Hàn, Nhật, Tây,...sang ta làm ăn, du lịch nhiều và ngược lại cũng không kém. Thế thì ôi thôi, nào là tóc dài, tóc trọc, quần lửng, áo dài quá gối hay hở rún, hở vai, thậm chí áo ngắn không che nổi nội y ló lên trên dây thắt lưng...phổ biến, tạm gọi là ra ngõ gặp...tùm lum. Thế thì hơi sức đâu mà đi làm những chuyện ...như thời quân quản, hén bà con !

       @ Thời đã xa...
     Một ông thầy dạy bạn tôi lúc còn học trung học phổ thông, đã gọi những người nam hay đứng gần sát gốc cây nhằm giải quyết viêc xả lũ, không thể nín nhịn được, là NGƯỜI VIỆT GỐC...CÂY. Nhìn vào hình ảnh này thật không hay tí nào cho một quê hương cần xanh sạch đẹp, văn minh...để đón du khách hay nhà đầu tư. Nhưng ngẫm lại, còn vấn đề gì chưa giải quyết ở đây ? Và ...gốc cây, gốc cỏ như thế thì được, mất những gì ?
     Đó chỉ vì ta chưa có nơi thích hợp, xây dựng thành hệ thống để cho người qua đường có chỗ đi vệ sinh- các toalet. Ven đường chưa có nhiều quán, nhiều nơi để khách hàng, thậm chí chỉ người qua đường có thể giải quyết chuyện tế nhị một cách vui vẻ (*). Thôi thì để tránh chuyện bể bọng đái hay phải nín nhịn nhiều lần, ngày lại ngày có thể ...sinh ra sạn thận, ... cánh mày râu dạn dĩ, hoăc say xỉn, sẽ thành... Người Việt Gốc Cây. Ngày nay phổ biến việc che khẩu trang tránh bụi, nên có ai biết ai đâu mà ngại ! Thà-rằng-như- thế, còn hơn phải vô bệnh viện. Ai tốn tiền, ai chăm sóc ? Hehe. 

    Chuyện kể về một đám cưới rước dâu từ một tỉnh vùng đồng bằng sông nước về cao nguyên thông reo. Dọc đường sau khi đến các cây xăng hay chỗ dừng nghỉ để giải quyết các bầu tâm sự, mọi người đều nhẹ nhõm. Chỉ trừ cô dâu, có thể do bộ áo cưới lùm xùm, có thể do mắc cỡ, cũng có thể do chú rể chưa quen quan tâm chăm sóc cục cưng, nên khi về đến nhà trai thì cô dâu phải vào bệnh viện để cấp cứu. Và câu chuyện kết thúc không có hậu chút nào, ngày vui thành ngày buồn.
     Còn đây là NGƯỜI VIỆT GỐC... GÌ ? Thà- rằng- như- thế (!).
Còn phà, còn nước, còn non. Còn cô bán rượu anh còn xả lu (lũ)
    
         @ Đã xa...
     Quê hương, không hẵn ai đi xa cũng nhớ nhiều, bạn nhỉ ? Một bạn của bạn tôi ở xa quê, có thể do quá bận rộn đối phó với đời, nói rằng ít khi nhớ về quê nhà, về bạn bè dưới miệt vườn. Chỉ khi nào bước chân xuống phà, có thời gian nghỉ ngơi chừng trên dưới 30 phút, lúc ấy cuốn phim dĩ vãng mới kịp quay lại. Nào bạn thời đi học cấp một, cấp hai, cấp ba, bạn thời gian khổ đi đào kênh, đắp lộ, bạn thời đói kém chia nhau mớ rau, trái bắp...     
     Nay phà đã không còn qua lại nối hai bờ Tiền Giang- Bến Tre, không còn những phút nghỉ ngơi tìm về dĩ vãng. Thế bạn hỡi, bây giờ nhớ gì khi ngồi trên chuyến xe êm như ru qua cây cầu dây văng, mà ngày xưa muốn qua sông đã phải ...lụy phà ?

    
         @ Xa...
     Làm gì còn những phút giây ngắm mưa trên sông nước như thế này, bạn nhỉ ! Tất cả thật sự đã xa thật rồi.
Phà về Bến Tre trong mưa

(*) Xin xem chỗ đi vệ sinh -toalet, WC-có thu phí 2.000 VNĐ/lượt trong nhà dân ở bến phà Neak Loeung, Campuchia (7-2010). (Chú ý đến tấm bảng đa ngữ Khmer-Anh-Việt)
Một nơi giải quyết chuyện... tế nhị cho khách đường xa ( ở bến phà NEAK LOEUNG, CPC) 


   ---------